RỒI "AI" ĐÓ CŨNG SẼ THÀNH NGƯỜI CŨ CỦA "AI" ĐÓ. Có những con đường mang tên "đừng có nhớ", có những kí ức ta chắc chắn phải quên, có một con người đã đi chung một con đường, nhưng...chẳng thể bước tiếp... Hãy luôn mỉm cười cho dù có bất cứ điều gì xảy ra, hãy mạnh mẽ đối mặt với hiện tại và trưởng thành hơn từng ngày. Đừng khóc vì những gì không xứng đáng. Yêu được là buông được, cầm lên được là quăng xuống được...cuối cùng...sau những tổn thương rồi sẽ đến lúc bạn không còn muốn vượt cả đại dương rộng lớn...vì một người không dám nhảy qua một vũng nước nhỏ vì bạn... Đừng khóc vì người không xứng đáng...những gì đã qua, cho dù có đẹp đẽ đến đâu thì cũng không quay lại được. Suy cho cùng, "chân thành" cũng chỉ mang tính tương đối, khoảnh khắc một ai đó yêu thương bạn thật lòng, có thể họ rất thành tâm, nhưng...thành tâm đó chỉ mãi mãi thuộc về giây phút đó...nên bạn đừng hi vọng chân thành sẽ lặp lại, hay tồn tại mãi mãi, cũng đừng thất vọng nếu ...
Bài đăng
Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 7, 2019
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
CHO EM QUÊN TUỔI NGỌC Đàn bà...ai cũng mong một cuộc đời ấm êm, hạnh phúc, nhưng... những điều tốt đẹp luôn có những cái giá tương xứng mà em chẳng có được. Trời sinh ra em, vốn dĩ chẳng phải dành cho anh, nhưng ký ức tuổi thơ, trở về hoá hiện thực, gặp lại em...sương gió cuộc đời hằn sâu vào đáy mắt... Chỉ khi cô đơn ta mới nhận ra được cuộc sống là một quá trình dài để tìm kiếm người ta yêu thương, hãy sống chậm lại để cảm nhận, hãy ngừng lại để yêu thương...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
TƯNG TỬNG MƯƠI TƯ… Mươi tư… Tuổi chả xấu cũng chả đẹp, chẳng còn sáng lại quần là áo lượt nhào ra đường đón nắng bụi, gió ào…chẳng còn nghênh đời, thích cười khóc trong mưa nắng…chẳng còn nghiêng đầu, chọn một góc gương mặt nhìn được nhất rồi chụp lại, chỉnh cho mờ mờ ảo ảo, úp lên fB nhận vài chục lượt like. Những buổi sáng mươi tư nhàn rỗi, nằm dài nghe tiếng thời gian gõ nhịp lọc cọc, có con chim nhào ra cúc cu là biết đã sống thêm sáu mươi phút cuộc đời vô nghĩa. Những bu ổi trưa mươi tư ngồi quán sóng sánh café, sóng sánh nỗi nhớ chẳng biết nhớ ai, sóng sánh nhìn đời oằn người ngoài kia, nhìn người ta chơi trốn tìm cùng nắng... thấy đời hối hả trôi vèo khi chỉ mình ta chậm bước…bận rộn, lộc cộc gõ những từ vô nghĩa bằng cái laptop hai ba năm chinh chiến cùng nhau,thấy phím muốn bung, thương đời…rồi khi nào bung bê như phím ? Những buổi chiều mươi tư chạng vạng, ráng chạy theo chút nắng cuối ngày đang bỏ trốn màn đêm…thấy đời mong manh quá…đưa tay níu nắng, giọt rớt trong lòng, l...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
THU SẦU ...đi qua thêm một mùa thu nữa của đời người...cúi xuống nhặt cho mình một chiếc lá khô cuối mùa có những đường gân gầy úa như sự tàn phá của thời gian lên đôi tay...đời phù du...mịt mù...kiếp nguời mộng du...rủ áo...u buồn lắng ngập bầu trời, có ai khóc đời người hữu hạn...dương thế bao la buồn, đời đời khóc nhất phiến tài tình thiên cổ lụy... Chức Nữ Khiên Ngưu còn khóc mãi vì thu... cho một lần hội ngộ thỏa mộng tình si... ... Người từ ngàn dặm về mang nỗi sầụ Nhịp cầu Ô Thước hẹn đến mai sau Ngày dài nhung nhớ mình cũng như nhau Trên cao bao vì sao sáng Rừng vắng có bao là vàng Là bấy nhiêu sầụ ...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
SỐNG LÀ TRÃI NGHIỆM ............................ Thân chỉ ở tạm, ta mượn thân này để du ngoạn trần gian, và một ngày nào đó phải gửi trả lại. Thân còn không phải là của ta, khi rời bỏ thì hồn lìa khỏi xác, xác tan thành tro bụi...thế thì thân này, thứ cùng ta từ phút đầu tiên tạo hình trong bụng mẹ, đến phút cuối cùng trút hơi thở trần gian, cũng đâu phải của ta, huống chi là “nhà của ta”, “tiền của ta… làm gì có những khái niệm đó. Cha mẹ sanh ra ta, nhưng ta là một cá thể r iêng, về bản chất, chính hai đấng sáng tạo ra ta, cũng không phải của ta, và ta cũng không phải của họ. Chữ “của” tồn tại như một sự lừa mị cho lòng vị kỷ con người...điều này giải thích cho việc khi một người thân yêu bỏ ta đi, ta đau buồn thương nhớ những cảm giác cùng nhau, kỷ niệm cùng nhau, sợ sự biến mất của những thói quen,… nhưng... nếu biết được họ không bao giờ là của mình, ta sẽ bớt đi đau buồn , để họ có thể nhẹ nhàng rời khỏi cuộc đời mình… bỏ đi ích kỷ của bản thân, bỏ đi chữ “của”, là bỏ đi được...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
NỢ EM CẢ KIẾP NGƯỜI Anh nhớ lắm bầu không khí lành lạnh của mùa cũ năm nào, ngày đó cảm giác như có em đang nhìn anh với ánh mắt yêu thương và bây giờ vẫn thế, anh biết lắm cái “nhân – quả”…có làm có chịu…thà đừng làm gì để lương tâm có lỗi để bây giờ cái giá phải trả là cay đắng…thì thôi…chấp nhận những đắng cay - là một bài học để đời cho cuộc sống…rồi sẽ khôn ra với những vùi dập của đường đời. - Thì thôi…tai tiếng có nghĩa lý gì so với một kiếp người đau khổ…rồi ai cũng p hải trải qua. - Thì thôi… đừng đau nữa…vết thương nào chẳng nhức nhối…tha thứ và bao dung, mở rộng lòng mình… thanh thản hơn nhiều em nhỉ. ... anh nợ em một tương lai hứa hẹn ,... anh nợ em tuổi thanh xuân ,... anh nợ em một tình yêu thầm lặng ,... anh nợ em một nụ cười, nợ em nụ cười hạnh phúc, bao năm qua, em chỉ nhận được toàn nước mắt, cuộc đời này anh đã “ lấy đi” của em quá nhiều …và để bây giờ...thứ anh nợ em...chắc anh chẳng trả được Người ta nói tình yêu là cuộc chơi của một số người, nhưng với em là cả...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Cám ơn đời...nhờ những khổ đau mà ta biết được giá trị của hạnh phúc...nhờ những thất bại mà ta có thêm kinh nghiệm, có thêm niềm tin để vững bước trên đường đời. .............................. Hãy sống mỗi ngày như ngày cuối của cuộc đời mình (Steve Jobs). .............................. Vậy NẾU CHỈ CÒN MỘT NGÀY ĐỂ SỐNG BẠN SẼ LÀM GÌ... ?! Cuộc đời này tưởng dài lắm và rộng lắm, nhưng có những khoảng khắc để trôi qua mất chẳng còn cơ hội tìm lại...có những lúc, bỏ lỡ hiện tại, vĩnh viễn không còn tương lai.... Chúng ta sống trong những việc ta làm, không phải trong năm tháng, trong suy nghĩ, không phải trong hơi thở; trong cảm xúc, không phải trong những con số trên mặt đồng hồ...chúng ta đếm thời gian bằng những nhịp tim, vì vậy nếu còn nhiều ngày trước đó, ngày chưa phải là ngày cuối cùng, ta hãy sống một cuộc sống đúng nghĩa, hãy yêu thương thật nhiều, hãy thử đặt con tim mình vào vị trí của người khác và hãy sống hết mình cho đến khi ngày mai là ngày cuối cùng ! Vì vậy "nếu kh...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
...NẢN... Nỗi buồn...như một cơn mưa rào, như một cơn sóng kéo đến để rồi sau khi trời tạnh, sau khi sóng êm, mọi thứ của cuộc sống đều như vừa được gội rửa, sạch trơn và tươi mát...có những nỗi buồn khiến ta thêm yêu cuộc sống hơn... như cái cách mà sau khi nghe nhạc buồn không lời, rồi tự cảm thấy bình yên hơn...nỗi buồn là những khoảnh khắc, những khúc trầm trong bản nhạc gọi tên “sắc màu” cuộc sống...đó là những điều mà nhiều khi ta muốn kiếm tìm trong những ngày đầy bất ổn của cuộc sống. ...hãy đón nhận những khoảnh khắc của cuộc sống bằng một trái tim kiên cường, êm ả, tự nhiên...bởi,... đó mới chính là những điều tạo nên...thanh sắc của cuộc đời… Sài Gòn vào thu
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Có những nỗi nhớ chẳng thể nào quên... ...có những bóng hình chẳng thể nào biến mất... ...có đi hết cả cuộc đời ta vẫn nhớ mãi những thứ tưởng chừng như đã quên lại luôn hiện hữu ở một góc nhỏ của con tim. Như những cơn gió vô tư… ...ở nơi tận cùng nỗi nhớ… .....bình yên… .......như một chút gì đó an yên cho những ngày mưa ít nắng… .........cho ta, ...........và cho người… .................................................................... Nơi TẬN CÙNG NỖI NHỚ có là nỗi buồn... .................................................................... ...Ôi chẳng có dòng sông mà biển nào ngăn cách,....mà sao...mà sao...??? (Lảm nhảm...lảm nhảm Nỗi nhớ-Phú Quang)
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
MỘT TIẾNG CƯỜI TỰ TÌNH. Người hay cười thường lấy nụ cười để che giấu suy nghĩ của mình, buồn cũng hiếm khi nói ra, đau cũng tự mình biết, nhiều bạn nhưng khó kiếm được tri kỷ, hay...nụ cười, hoá ra chỉ để quên đi sự đời đẫm trong làn nước mắt, lắm lúc cũng muốn nói hết ra nhưng lại sợ người khác buồn những chuyện không đâu. Bởi, suy cho cùng chúng ta đều được cuộc đời chia cho những nỗi buồn, có người chọn cách nói ra, có người lại giấu nhẹm, cứ như vậy, để rồi cứ cười như thế, nhưng lại đầy cô đơn... (Cảm nhận "Thằng Cười" của Victor Hugo)
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
LẬP ĐÔNG Sài Gòn rồi cũng vào đông, những cơn mưa bắt đầu khi sáng sớm lúc giấc nồng đang thấm đẫm giấc mơ đẹp, những giọt nước mưa tuôn rào rào trên mái tôn nhà hàng xóm tạo nên âm thanh khó tả. Mỗi khi mùa đông đến, luôn tự thấy mọi hành động của mình trở nên chậm chạp, lười biếng, chỉ có suy nghĩ là nhiều hơn, một cơn gió rít qua ô cửa sổ, hay chỉ đơn giản là một khoảng trời xám xịt cũng khiến lòng bâng quơ xao động. Cuộc sống thực tại vẫn vận động như mọi ngày, chỉ là l òng mình chùng lại khi biết rằng hết mùa đông tức là lại hết một năm. Thời gian cứ vùn vụt trôi, những điều mình làm được thì ít ỏi, mà những khát khao thì cứ cạn dần theo những lo toan đời thường chật vật. Một mình, chiêm nghiệm những gì đã từng qua, từng trải,... cuộc sống, vốn dĩ là một vòng tuần hoàn, có người lo lắng cho ta, ta lại lo lắng cho người khác, có người làm tổn thương ta, ta lại làm tổn thương người khác. Có những người trở nên gắn bó hơn, cũng có những người ngày càng phai mờ hình bóng. B...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
NGÀY XƯA ƠI... Trong cuộc đời mỗi một con người từ khi sinh ra đến lúc về với cát bụi vĩnh hằng đều trải qua hàng trăm chuyện lớn nhỏ, đều đi qua hàng ngàn cuộc đời con người dù dài hay ngắn. Có những con người, có những hình ảnh, có những đoạn thời gian dù có cố gắng quên đi, xem như chưa từng xảy ra nhưng ta vẫn nhớ, như thể chuyện của ngày hôm qua. NGÀY XƯA ƠI.... Mưa đêm rả rích, văng vẳng nhà bên giọng Tuấn Vũ, Hương Lan với những bản nhạc đi dọc suốt tuổi thơ của nó, tr ên gác gỗ, hai anh em trốn người lớn, cái đèn con con mà thằng anh nó tự chế từ lon sơn cũ nhặt được trước nhà, trùm chiếc mền vá chùm vá đụp lại, khói mịt mù, nhưng đó là không gian riêng của chúng nó Lớp 9, nhà nó có được cái máy cát-sét Philips hai hộc băng âm thanh Xì-te-ri-ô, có thể thu âm, thế là thỉnh thoảng nhà vắng người, nó và con em leo lên gác, thằng anh đàn, con em hát, thu băng để rồi tự sướng giọng mình với cuốn băng Sony HF nhão nhẹt vì thu đi thu lại cả chục lần Khuya khuya, đường phố Sài Gòn chẳn...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
ẢO DIỆU " BÀI THÁNH CA BUỒN" Bao mùa Giáng sinh mà tâm tư vẫn còn lạnh ngắt, tiếng thánh ca xin quá khứ trở lại vẫn ngút ngàn thinh không chẳng dừng lại nơi lòng nhân thế. Càng chờ đợi một Noel ấm áp lại càng thấy lòng mình trống trải, có lẽ chỉ tại người thích tìm kiếm niềm vui nơi ảo mộng, nên khi ảo mộng tắt phải trở lại sống với niềm đau. Bài hát nửa đời nửa đạo mang âm hưởng sâu xa đầy hoài niệm, cả bài thánh ca như một giọt sương trong suốt, cao xanh, có thể soi rọi ba o sắc màu quanh nó nhưng lạnh và buồn, như con người cứ khắc khoải...khắc khoải mong chờ những niềm đã xa để rồi Giáng Sinh về lại bâng khuâng...tiếc nuối. “Bài thánh ca đó còn nhớ không em Noel năm nào chúng mình có nhau”
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
NOEL Trong một đêm mùa Đông lạnh lẽo xứ Jerusalem, tuyết phủ trắng trời, trong hang đá gần Bethlehem nhiều người dân cùng vật nuôi như cừu, bò trú đông. Bà Maria đã sinh hạ một bé trai, không nhà cửa, không giường nệm, không lò sưởi, cậu bé sinh ra được lót nằm trong máng cỏ. Cậu bé đó sau này lớn lên làm biết bao điều tốt, cứu giúp và giảng giải những điều hay lẽ thiệt cho nhiều người. Ngài đã đi khắp xứ Trung Đông để rao giảng về tinh thần bác ái, về sự chung sống hòa thuận giữa những con người. Người ta yêu quý Ngài, tôn sùng Ngài là Đức Chúa, do quá tôn sùng Ngài, ta nhầm tưởng Ngài ở trên cao, Ngài là toàn năng, ta cầu xin Ngài mọi thứ. Nhưng Ngài đâu còn có gì để cho, ngoài những lời dạy làm người tốt, hãy yêu thương người bên cạnh, hãy xóa bỏ hận thù. Đêm nay nhớ đến Ngài, mọi người lại ngóng đợi giây phút Ngài đã sinh ra, để vang lên những lời hát ngợi ca ân sủng của Ngài đã dành cho loài người. Đó là Hòa Bình, đó là Hạnh Phúc, đó là Tình Thương Yêu. Cầu mong an lành và bì...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
CHƯA BAO GIỜ MẸ KỂ. Tích tắc...tích tắc...tích tắc... tiếng kim đồng hồ trong phòng tư vấn của bệnh viện gõ đều, Bố Mẹ ngồi đó hơn 15 phút, ù cả tai, chẳng còn nghe được lời nào của vị Bác Sĩ đang ngồi đối diện...kết thúc buổi tư vấn, suốt đoạn đường về... nghẹn lời, chẳng thốt nổi lời nào...họ tư vấn, yêu cầu Bố Mẹ từ bỏ Con, Con ạ... vì căn bệnh quái ác...DOWN. Bỏ mặc lời khuyên của các bác sĩ, bỏ mặc lời khuyên của nhiều người xung quanh vì một tương lai đen tối đang chờ đ ợi Bố Mẹ, quyết định... sinh Con ra, cho Con được mở mắt chào đời, cho Con hơi thở, cho Bố Mẹ được làm Bố Mẹ của Con...dù biết được rằng, sinh Con ra là cả một trời gánh nặng, là phải dõi theo Con từng bước Con đi, là phải lắng nghe từng lời nói ngu ngơ của Con, là chẳng bao giờ Con lớn được trong mắt người đời, là mãi mãi Con vẫn là đứa trẻ 6 tuổi. Con sinh ra trong vỡ oà của Bố Mẹ, cám ơn món quà mà Ông Trời trao tặng cho gia đình mình,... …từng ngày…từng ngày Con khôn lớn là từng ngày Bố Mẹ dõi theo… …từng ngày...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
KHI TA KHÔNG CÒN TRẺ ...ta thường trầm mình trong bình yên, chẳng phải ta thích cô đơn, chỉ bởi ta chọn cô đơn để được lặng là chính mình. Khi ta không còn trẻ...ta biết được rằng, có những điều không biết trân trọng sẽ mất đi, tuy nhiên đôi khi,...có những chuyện rõ ràng rất trân trọng thì cũng không tài nào giữ được. Khi ta không còn trẻ...ta khó khăn khi quyết định làm gì, nhớ hay quên, bước tiếp hay dừng lại, buông bỏ hay giữ mãi. Khi ta không còn trẻ...tình yêu với ta đã chẳng còn là tất cả, cuộc đời ta san sẻ,...một phần cho tình yêu,...một phần cho công việc,...một phần cho gia đình và,...một phần cho chính bản thân mình. Khi ta không còn trẻ...ta hiểu rằng, trao đi yêu thương không phải lúc nào cũng sẽ nhận về yêu thương,...sẽ có thể lắm chứ chỉ một mình ta cô độc. Khi ta không còn trẻ...ta hiểu rằng, không phải cứ đối đãi với người bằng chân tâm thì sẽ nhận lại được từ người tấm chân tình. Khi ta không còn trẻ...ta nghiệm được rằng, số phận ta không bao giờ kết chặt được ...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Sai lầm lớn nhất hóa ra chẳng phải ở em (yêu anh)… ...mà do… …em đã suy diễn rằng : anh (đã từng) yêu em. --------------------------------------------- Rồi sẽ một đến ngày bạn gặp được một người….. khiến bạn nhận ra rằng mọi quyết định từ trước đến giờ trong cuộc đời mình đều đưa đường dẫn lối để bạn về với người ấy. Rồi sẽ đến một ngày bạn gặp được một người….. khiến bạn phải cười lăn đến mức chẳng kịp thở, và khi bất chợt nhìn lại vào khuôn mặt ấy, bạn lại cảm thấy... khó thở thêm một lần nữa, chỉ vì ánh mắt vô tình chạm lấy nhau, khiến bạn chẳng còn nhớ thực tại ngoài kia. Rồi sẽ đến một ngày bạn gặp được một người….. khiến bạn nhận ra vì sao những chuyện tình trước đó của bạn đều không thành, và giờ bạn đã hiểu vì sao khi xưa những tổn thương, những cuộc cãi vã, những lời chia tay cứ mãi đến với mình, đơn giản vì những người trước đó đều chưa từng là mảnh ghép cho riêng bạn. Và…đến một ngày nào đó, bạn nhận ra được rằng, mình đã đánh mất mặt trăng chỉ vì mê mãi ngồi đếm những vì sa...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Gửi “Con Gái Xấu Xí”, Bố biết Con đang thực sự lo lắng cho kì thi sắp tới, thật là tốt nếu Con đạt được điểm cao, lọt vào một trường chuyên như Con kì vọng, nhưng nếu không được như thế, Con cũng đừng mất đi sự tự tin vốn có của chính mình, hãy tự nhủ, nó chỉ là một bài thi, chỉ là một thử thách trong đời, dù điểm Con đạt được như thế nào thì Bố và Mẹ vẫn yêu con, một bài thi có điểm kém chẳng cướp đi giấc mơ của Con hoặc khả năng Con đang có. Đừng suy nghĩ rằng, chỉ có giáo sư, chỉ có bác sĩ, chỉ có những người học cao mới là người thành đạt và hạnh phúc duy nhất trên thế giới…không hề. Sống cho niềm đam mê, tư tưởng phóng khoáng như Con hiện nay mới là người hạnh phúc. Bố chẳng xấu hổ vì Con có điểm kém, Bố chẳng muộn phiền vì Con chẳng đạt được những mục tiêu viễn vông như kỳ vọng, đơn giản vì Bố chẳng phải là người đi học, Con có “bị“ đứng nhất lớp hay “được” hạng bét của trường cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sĩ diện “hão” của Bố với tất cả mọi người chung quanh. Bố chẳng h...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
PHÍA SAU ÁNH HÀO QUANG Nếu tình bạn được đo bằng khoảng thời gian mà hai con người ở bên cạnh nhau thì Bố là bạn của Con cả đời, ngay cả lúc khó khăn nhất của Con và giây phút sinh tử của Bố, là người không hoàn hảo, nhưng yêu Con theo cách hoàn hảo nhất của Bố, dù Con đã lớn, nhưng trong mắt của Người, Con vẫn là đứa trẻ chập chững lên hai lên ba, vẫn theo dõi từng bước chân Con trên đường đời. Người đàn ông ấy chưa bao giờ xoa đầu và nói lời yêu thương Con, nhưng sẵn sàng h i sinh tất cả vì Con, người đàn ông ấy không cần Con phải làm gì cho mình cả, chỉ cần Con bình an mà lớn lên, rồi có một cuộc sống thật hạnh phúc. Nhưng dường như đôi lúc Con quên mất, ai rồi cũng phải già đi, thời gian không bỏ qua một ai. Con chưa bao giờ thử một lần nhìn xem Con đã cao hơn Bố mình bao nhiêu, nhìn xem mái đầu của Bố bao nhiêu sợi bạc, dõi theo bóng lưng nay đã nhỏ bé hơn rất nhiều của Bố Phía sau ánh hào quang chung quanh Con, là sự lam lũ của Bố Mẹ, những ngày này, Con luôn thầm cám ơn Bố, ngườ...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
ĐỘ TA KHÔNG ĐỘ NÀNG Cầu Nại Hà vắt ngang dòng Vong Xuyên, dòng nước lững lờ trôi về bến bờ vô định, ta ngồi đây với ngàn lời oán thán của kiếp người, đám mây kia ơi...mi vần vũ hay lòng ta đang vần vũ, ngàn câu tự hỏi lòng Trời xanh kia có mắt, người có tất cả... sao giờ này ta vẫn trắng tay, sao ta chẳng được thoả lòng cho trọn vẹn một kiếp người, giờ chàng ở nơi nao, tâm trí còn ở bên ta, Vọng Hương kia sao ta chẳng dám bước lên để nhìn người đầm ấm,... bước qua cầu về cõi Âm Tào Địa Phủ, hay ở lại chờ chàng ngàn kiếp nữa, cô hồn dã quỹ đang chực chờ dưới dòng sông, vẫn vô tình như ngàn kiếp trước...oán trời, oán đất hay oán kiếp này đoạ đày, để ta vẫn ngồi đây hai hàng đẫm lệ, lòng bao thổn thức, tâm trí vẩn vơ...haizzz...vấn thế gian tình thị hà vật...oanh nhi yến tử câu hoàng thổ...thiên sầu vạn cổ...vi lưu đãi tao nhân.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
BÓNG, HÌNH VÀ 362 NỖI NHỚ KHÔNG TÊN. Cuộc đời đó, đôi khi lỡ hẹn một lần, để gặp lần tới, có lẽ phải chờ đến trăm năm. ................... Cô, một người vô hình, nhưng yêu Anh, và tất cả những thứ thuộc về Anh. Giữa Anh và Cô là một rào cản định kiến vô hình, Cô chỉ có thể thổn thức, yêu Anh qua khe khẽ lời hát tuyệt vọng của Mỹ Nhân Ngư ru ngủ chàng hoàng tử. Anh, một thực tại hiển hiện giữa mọi người sống động, hình bóng của người vô hình nào đó vẫn lởn vởn trong đầu óc anh trong những lúc mụ mị, đôi lần, mơ hồ anh nghe trong gió những lời yêu đến từ nơi thật sâu...thẳm...tận cùng đáy con tim. .................... Với Cô, tình yêu vốn dĩ là sự sở hữu và ích kỉ đến hoang tưởng... Với Cô, hạnh phúc cũng vô hình như bản thể, và khi nó tìm đến với Anh, Cô cảm dư vị hạnh phúc ấy cho riêng mình. Với Anh, tình yêu chìm lẫn trong cuộc săn tìm cuộc đời. Với Anh, đôi lúc, có những khoảng khắc sống cho riêng mình, trong mơ hồ, anh vẫn lờ mờ hình bóng ai đó, khe khẽ...khe khẽ ru hồn anh vào...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Một già một trẻ, sau khi trình Lộ Dẫn do Phong Đô Thiên Vũ Diêm La cấp, đưa cho bọn đệ tử của Hắc Bạch Vô Thường canh Quỷ Môn quan, họ dìu nhau vào Hoàng Tuyền. Đường Hoàng Tuyền hôm nay vắng ngắt, thảm Bỉ Ngạn chẳng thấy lá, chỉ tuyền hoa đỏ một màu máu, không gian thê lương một màu hoa Bỉ Ngạn, gió lốc rít lên từng cơn mang theo đầy uất khí của những oan hồn còn vất vưởng trên trần đời. Gã trung niên, với linh hồn què quặt, khập khiễng, xiêu vẹo dìu ông lão liêu xiêu trên đ oạn đường xa thẳm, thỉnh thoảng họ dừng lại, nghỉ bên tảng đá ven lề, bao khốn nạn cuộc đời họ đã qua, bao cảnh đời uất nghẹn của những cô hồn dã quỹ diễn ra ngay trước mắt ông lão, dù gã trung niên chẳng nghe chẳng thấy được, và tâm trí gã cũng chẳng để quan tâm những gì xung quanh, gã chỉ đang mong cho đoạn đường càng dài càng tốt, càng xa càng tốt, vừa đi gã vừa rì rầm với ông lão : -“Lên Thổ Cao đài, Bố đừng khóc như chúng sinh, lên Thổ Cao đài khi nhìn xuống, Bố đừng nhìn về nhà mình, Bố hãy đảo mắt lại những...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Mong lắm một giấc ngủ mà ngày mai kia, khi thức dậy, Con quên sạch những kí ức của ngày cũ, những năm tháng Con đã qua, những chặng đường Con đã đi, cuộc đời mà Con đã sống, để Con được thả rông phần con trong cơ thể của mình... Bố hỏi : “để làm gì vậy Con ?”. “Để Con chẳng còn bị những ký ức xưa cũ quay cuồng,...để những lần thoáng qua âm điệu cũ là những lần mà kí ức ngày xưa không còn đập vào hành hạ trí não Con nữa....” “Trời Sài Gòn nắng gắt, sao lòng Con lạnh lẽo đến thế” “Ngày mai kia, con đò nào sẽ đưa kí ức của Con vào miền quên lãng ?”... Mong chờ một ngày nào đó...khi Bố thức dậy, Con chỉ xin một giọt nước mắt khóc vì Con, giọt nước mắt đong cho đầy chén canh của cuộc đời mà Con đã bước...Bố ơiiiii... 😞 ................ Ngày xưa ơi.