Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 8, 2020
  Người Do Thái có câu: “Thượng Đế không thể có mặt ở khắp mọi nơi, vì thế Ngài đã tạo ra những người mẹ.” ………………………… …VU LAN… ………………………… Nhẹ xé một tờ lịch...mỏng...mỏng manh như kiếp người…biết rằng mùa Vu Lan lại về…ngày vẫn cứ thế trôi qua, dẫu có bình yên, dẫu có bão tố, chỉ cần mỗi ngày trôi qua Con còn mẹ, là Con...vẫn còn chốn bình yên để...quay về. Sớm vội quên đi hình ảnh Mẹ chắt chiu cuộc sống để Con được êm ấm, có lẽ,… mình đã quên đi những tháng ngày thơ ấu tròn xoe đôi mắt nhìn ra đầu ngõ, trông Mẹ đi chợ về, để xòe tay xin quà bánh…à !... ngày nhỏ, mẹ chỉ cho tấm bánh, viên kẹo mà Con cứ quấn quít bên mẹ…khi lớn khôn, Mẹ cho Con cả cuộc đời…Con lại chẳng mảy may ! Vu Lan nhắc nhở con người thôi chật vật, thôi quay quắt kiếm sống, hãy hướng về đấng sinh thành…bởi… đến khi họ về trời, có đốt bao tiền vàng cũng chỉ là tro bụi, cài bông hồng trắng lên ngực mới muộn màng nuối tiếc Tự nhủ rằng, niềm hạnh phúc trên đời, đơn giản là có Mẹ có Cha, nghĩa là…Con có cả thế gian…...

ĐỘ TA KHÔNG ĐỘ NÀNG

  Cầu Nại Hà vắt ngang dòng Vong Xuyên, dòng nước lững lờ trôi về bến bờ vô định, ta ngồi đây với ngàn lời oán thán của kiếp người, đám mây kia ơi...mi vần vũ hay lòng ta đang vần vũ, ngàn câu tự hỏi lòng Trời xanh kia có mắt, người có tất cả... sao giờ này ta vẫn trắng tay, sao ta chẳng được thoả lòng cho trọn vẹn một kiếp người, giờ chàng ở nơi nao, tâm trí còn ở bên ta, Vọng Hương kia sao ta chẳng dám bước lên để nhìn người đầm ấm,... bước qua cầu về cõi Âm Tào Địa Phủ, hay ở lại chờ chàng ngàn kiếp nữa, cô hồn dã quỷ đang chực chờ dưới dòng sông, vẫn vô tình như ngàn kiếp trước...oán trời, oán đất hay oán kiếp này đoạ đày, để ta vẫn ngồi đây hai hàng đẫm lệ, lòng bao thổn thức, tâm trí vẩn vơ...haizzz...vấn thế gian tình thị hà vật...oanh nhi yến tử câu hoàng thổ...thiên sầu vạn cổ...vi lưu đãi tao nhân.
  Có phải cuộc đời này rộng lớn quá nên người ta chẳng thể chạm vào nhau dẫu đơn giản chỉ là những nỗi buồn nho nhỏ ? Có phải cuộc đời này rộng lớn quá nên dẫu chạm vào nhau rồi vẫn không thể đi hết được những nỗi niềm trong nhau ? Hay lòng người quá nhiều trắc ẩn, quá nhiều ưu tư.....hay vì cuộc sống vốn thế, cô đơn như một phần của số mệnh con người...