Đêm nay, nằm đây với tận cùng nỗi buồn, nhớ lại ngày còn 18-19, nhớ lại những ngày còn tủi cực, hằng ngày lang thang đi tìm miếng ăn. Những hình ảnh còn hiển hiện cứ như ngày hôm qua, cứ mỗi chiều sau giờ học trên giảng đường, một thằng thanh niên chiều chiều cót két lên Phú Nhuận giữ xe quán cà phê, gặp lại bạn cũ cũng chẳng dám nhìn, tự thương cho kiếp tủi nhục của mình. Những ngày hè, khoác cái áo cũ trên mình, hắn làm kiếp cu li, vậy mà cũng qua được những ngày tủi nhục đó, mới đây mà đã gần 30 năm. Đêm nay, nằm đây, tận cùng của nỗi buồn, ngẫm rằng, có lẽ ở kiếp trước nếu hắn không ăn ở bạc chắc cũng là một kẻ khốn nạn, để kiếp này mình mãi long đong....chẳng dám nói đời chó, nhưng nghĩ lại, kiếp của mình bạc, từ thửa còn thiếu thời đeo đẳng qua tuổi thanh niên. Đêm nay, nằm đây với tận cùng nỗi buồn, ngẫm lại, có lẽ mình chưa làm trọn đạo làm Con, làm người ở kiếp nào đó, thì thôi, cho cố trôi qua kiếp này. Đêm nay, nằm đây với tận cùng của nỗi buồn, chẳng dám trách ai cả, ...