LÁ THƯ KHÔNG GỞI...! “Đời đông đúc quá chúng ta tìm nhau mãi, thấy nhau rồi nay phải đành xa" Em của anh... Thật buồn khi phải gởi gắm cảm xúc của mình ở nơi này, mong một ngày em sẽ đọc được những dòng chữ nơi góc nhỏ này Đau lòng nhất trong tình cảm không phải là chia tay, mà là khi chúng ta chọn kết thúc nhưng lại biết cả hai vẫn còn thương nhau quá nhiều. Anh thật sự muốn hỏi rằng có bao giờ em nghĩ về anh, về đoạn tình cảm của mình hay không... Em biết anh yêu em nhiều như thế nào, vì em mà lặng lẽ đau lòng cũng không để em phải suy nghĩ hay bận tâm một điều gì. Vì thương mà anh luôn cố gắng để trở thành chỗ dựa của em. Để rồi hiện tại chỉ một mình anh với góc tường lạnh lẽo để em không thấy anh một lần yếu đuối. Anh thương em bằng tất cả những gì anh có, là em không hiểu hay là anh chỉ đang ngộ nhận rằng em vẫn còn yêu anh... Giữa dòng đời đông đúc vậy mà mình tìm thấy nhau, đi cùng nhau trên một đoạn đường thanh xuân. Nhưng cuối cùng vẫn không thể giữ được em bên mình. Anh...
Bài đăng
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
- Những năm tháng ấy anh chưa bao giờ nói sẽ bên cô mãi mãi. Chỉ là anh cho cô cảm giác ấm áp được che chở. - Những năm tháng ấy anh tập cho cô thói quen tự cân bằng mọi thứ trong cuộc sống. Xét cho cùng, tình yêu không phải là tất cả, chỉ là một phần của cuộc sống. - Những năm tháng ấy, anh chưa bao giờ nói yêu cô. Nhưng cô biết không phải vì thế mà tình yêu anh dành cho cô ít đi. Những năm tháng ấy, trong cả cô và anh, chưa bao giờ bị lãng quên… Chính vì những năm tháng ấy mà sau này một người như cô có những lúc buồn nhưng không bi lụy, có những lúc đau khổ trong tim nhưng vẫn mạnh mẽ trong cuộc sống...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
MỘT BUỔI HÔN HOÀNG. Ông trời dịu bớt những ngày u ám, gửi cho Saigon những ánh hoàng hôn rực rỡ một chiều cuối thu. Sáu giờ chiều, người tan ca giữa khoảng trời rực rỡ, ngập mảng vàng mây hồng bầu trời xanh, ngập mớ mảng tối nhá nhem giữa chạng vạng níu kéo ánh tà dương cuối ngày,… tiếng tin-tin còi xe, tiếng xi-nhan, tiếng rao rau củ, tiếng nhạc quán cà phê phố lên đèn, tiếng ghe tàu chạy dưới gầm cầu, …và… tiếng lòng ngổn ngang bao bộn bề còn vương đâu đó.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Vẫn biết cuộc đời là chuyến hành trình, mà chúng ta cũng chỉ là những vị khách thoảng qua đời nhau,… Vẫn biết,…dù yêu thương cho nhiều ,…rồi cũng hóa hư vô… Chân tình à ?, ...rồi cũng có lúc phôi pha... Cô đơn à ?,…rồi cũng đến một lúc nào đó, ta cũng phải đặt nó dưới chân để mà bước tiếp... Thôi thì,…nhắm nghiền mắt lại để gió đi qua, tiếng gió luồn qua mái tóc đưa ta về những ngày chưa biết say… Mà cuộc đời có bao lần được say… ? Say,... ...ừ nhỉ,... ......đêm nay...ta say,... .........lần sau cuối.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
𝑯𝒐̂̀𝒏 𝑻𝒂 𝑷𝒓𝒐𝒉𝒎 (𝑇𝑜𝑛𝑙𝑒 𝐵𝑎𝑡𝑖 - 𝑇𝑎𝑘𝑒𝑜) Thiết kế Ta Prohm là của một ngôi đền Khmer điển hình, ngôi đền có các bức phù điêu bằng đá phỏng theo phong cách Bayon, được xây dựng vào cuối thế kỷ 12 và đầu thế kỷ 13, đây là một nơi để thờ tự, một tu viện và là một trường đại học Phật giáo Đại thừa của người Bà La Môn và Phật giáo. Ta Prohm được xây dựng mặt chính xoay về hướng Đông Thiết kế của Ta Prohm là của một ngôi đền Khmer điển hình
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
MA VÀ NỖI SỢ CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN. Năm xửa năm xưa, khi con người vừa thoát khỏi kiếp ăn lông ở lổ, khi mà lên đến đỉnh điểm hận thù, anh em ruột còn giết nhau bằng gươm giáo, để trả thù người cha nuôi của kẻ nổi loạn, vua Minh mạng đã trấn yểm, xiềng xích đày đọa kẻ đã nằm xuống bằng gông cùm trên nấm mộ, và Ngài đã xiềng chỉ mỗi Tả quân Lê Văn Duyệt mà thiên hạ đã trăm năm buông lời oán thán, thì ngày nay, nơi này, hàng chục ngàn ngôi mộ, hàng chục ngàn con người đang bị xiềng xích trong nhiều thập kỉ thì thử hỏi, lời ai oán có thấu tận trời xanh, những con người nằm đó, liệu có còn sống lại được như đội quân ma để chống lại người khác hay sao mà họ lại sợ thế nhỉ (vì chẳng phải tư tưởng Mác Lê không tin vào ma quỷ đó sao) ? Không đào bới mả mồ, nhưng hàng trăm nhân mạng đã nằm xuống, dù không bị xiềng bằng gông cùm sắt như thửa xưa, nhưng có một thứ còn tàn độc hơn nữa để cùm những thân xác đang nằm dưới huyệt sâu, là hàng cổ thụ, là từng chùm rễ chùm rễ chụp như những ngón tay ...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Đêm nay, nằm đây với tận cùng nỗi buồn, nhớ lại ngày còn 18-19, nhớ lại những ngày còn tủi cực, hằng ngày lang thang đi tìm miếng ăn. Những hình ảnh còn hiển hiện cứ như ngày hôm qua, cứ mỗi chiều sau giờ học trên giảng đường, một thằng thanh niên chiều chiều cót két lên Phú Nhuận giữ xe quán cà phê, gặp lại bạn cũ cũng chẳng dám nhìn, tự thương cho kiếp tủi nhục của mình. Những ngày hè, khoác cái áo cũ trên mình, hắn làm kiếp cu li, vậy mà cũng qua được những ngày tủi nhục đó, mới đây mà đã gần 30 năm. Đêm nay, nằm đây, tận cùng của nỗi buồn, ngẫm rằng, có lẽ ở kiếp trước nếu hắn không ăn ở bạc chắc cũng là một kẻ khốn nạn, để kiếp này mình mãi long đong....chẳng dám nói đời chó, nhưng nghĩ lại, kiếp của mình bạc, từ thửa còn thiếu thời đeo đẳng qua tuổi thanh niên. Đêm nay, nằm đây với tận cùng nỗi buồn, ngẫm lại, có lẽ mình chưa làm trọn đạo làm Con, làm người ở kiếp nào đó, thì thôi, cho cố trôi qua kiếp này. Đêm nay, nằm đây với tận cùng của nỗi buồn, chẳng dám trách ai cả, ...