LÁ THƯ KHÔNG GỞI...!
“Đời đông đúc quá chúng ta tìm nhau mãi, thấy nhau rồi nay phải đành xa"
Em của anh... Thật buồn khi phải gởi gắm cảm xúc của mình ở nơi này, mong một ngày em sẽ đọc được những dòng chữ nơi góc nhỏ này
Đau lòng nhất trong tình cảm không phải là chia tay, mà là khi chúng ta chọn kết thúc nhưng lại biết cả hai vẫn còn thương nhau quá nhiều. Anh thật sự muốn hỏi rằng có bao giờ em nghĩ về anh, về đoạn tình cảm của mình hay không...
Em biết anh yêu em nhiều như thế nào, vì em mà lặng lẽ đau lòng cũng không để em phải suy nghĩ hay bận tâm một điều gì.
Vì thương mà anh luôn cố gắng để trở thành chỗ dựa của em. Để rồi hiện tại chỉ một mình anh với góc tường lạnh lẽo để em không thấy anh một lần yếu đuối.
Anh thương em bằng tất cả những gì anh có, là em không hiểu hay là anh chỉ đang ngộ nhận rằng em vẫn còn yêu anh...
Giữa dòng đời đông đúc vậy mà mình tìm thấy nhau, đi cùng nhau trên một đoạn đường thanh xuân. Nhưng cuối cùng vẫn không thể giữ được em bên mình.
Anh đã từng ngủ chung giường với em, đã từng thấy dáng vẻ không son phấn của em trong lúc em ngủ, cùng em đi dạo khắp nơi, đã từng gọi nhau là Chồng là Vợ….
Anh nơi này vẫn luôn dõi theo em…
Nhận xét
Đăng nhận xét