RỒI "AI" ĐÓ CŨNG SẼ THÀNH NGƯỜI CŨ CỦA "AI" ĐÓ.
Có những con đường mang tên "đừng có nhớ", có những kí ức ta chắc chắn phải quên, có một con người đã đi chung một con đường, nhưng...chẳng thể bước tiếp...
Hãy luôn mỉm cười cho dù có bất cứ điều gì xảy ra, hãy mạnh mẽ đối mặt với hiện tại và trưởng thành hơn từng ngày. Đừng khóc vì những gì không xứng đáng. Yêu được là buông được, cầm lên được là quăng xuống được...cuối cùng...sau những tổn thương rồi sẽ đến lúc bạn không còn muốn vượt cả đại dương rộng lớn...vì một người không dám nhảy qua một vũng nước nhỏ vì bạn...
Đừng khóc vì người không xứng đáng...những gì đã qua, cho dù có đẹp đẽ đến đâu thì cũng không quay lại được.
Suy cho cùng, "chân thành" cũng chỉ mang tính tương đối, khoảnh khắc một ai đó yêu thương bạn thật lòng, có thể họ rất thành tâm, nhưng...thành tâm đó chỉ mãi mãi thuộc về giây phút đó...nên bạn đừng hi vọng chân thành sẽ lặp lại, hay tồn tại mãi mãi, cũng đừng thất vọng nếu chân thành đó đã đi qua...


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này