............................
Thân chỉ ở tạm, ta mượn thân này để du ngoạn trần gian, và một ngày nào đó phải gửi trả lại. Thân còn không phải là của ta, khi rời bỏ thì hồn lìa khỏi xác, xác tan thành tro bụi...thế thì thân này, thứ cùng ta từ phút đầu tiên tạo hình trong bụng mẹ, đến phút cuối cùng trút hơi thở trần gian, cũng đâu phải của ta, huống chi là “nhà của ta”, “tiền của ta… làm gì có những khái niệm đó. Cha mẹ sanh ra ta, nhưng ta là một cá thể riêng, về bản chất, chính hai đấng sáng tạo ra ta, cũng không phải của ta, và ta cũng không phải của họ. Chữ “của” tồn tại như một sự lừa mị cho lòng vị kỷ con người...điều này giải thích cho việc khi một người thân yêu bỏ ta đi, ta đau buồn thương nhớ những cảm giác cùng nhau, kỷ niệm cùng nhau, sợ sự biến mất của những thói quen,… nhưng... nếu biết được họ không bao giờ là của mình, ta sẽ bớt đi đau buồn , để họ có thể nhẹ nhàng rời khỏi cuộc đời mình… bỏ đi ích kỷ của bản thân, bỏ đi chữ “của”, là bỏ đi được phần nhiều nỗi sợ hãi, sự lo lắng, hoang mang cho cuộc đời mình...LÀM GÌ CÓ THỨ GÌ LÀ CỦA RIÊNG AI ?
............................
Đã từng trải nghiệm những cay đắng, mất mát của cuộc đời, nhưng cũng đã từng trải nghiệm vui của cuộc sống, tưởng chừng như ước mơ bù đắp những thiếu hụt, buồn bã của những ngày tháng cũ…tưởng chừng như giấc mơ sẽ là hiện thực, nhưng...rồi…mọi sự đã tan vỡ để lại một lần nữa trải nghiệm sự mất mát, …để lại những vết thương, những dấu ấn khó mờ... có lẽ sẽ mang theo đi hết quãng đời còn lại.
Với những trải nghiệm này đôi khi tự hỏi lòng, cuộc đời còn lại của mình sẽ phải nếm trải những gì tiếp theo, những gì sẽ chờ mình ở cuối con đường...
Hãy trân trọng và tận hưởng mọi phút giây vì... CUỘC ĐỜI ĐÓ CÓ GÌ VUI ĐÂU MÀ BUỒN.
Nhận xét
Đăng nhận xét