NGÀY XƯA ƠI...
Trong cuộc đời mỗi một con người từ khi sinh ra đến lúc về với cát bụi vĩnh hằng đều trải qua hàng trăm chuyện lớn nhỏ, đều đi qua hàng ngàn cuộc đời con người dù dài hay ngắn. Có những con người, có những hình ảnh, có những đoạn thời gian dù có cố gắng quên đi, xem như chưa từng xảy ra nhưng ta vẫn nhớ, như thể chuyện của ngày hôm qua.
NGÀY XƯA ƠI....
Mưa đêm rả rích, văng vẳng nhà bên giọng Tuấn Vũ, Hương Lan với những bản nhạc đi dọc suốt tuổi thơ của nó, trên gác gỗ, hai anh em trốn người lớn, cái đèn con con mà thằng anh nó tự chế từ lon sơn cũ nhặt được trước nhà, trùm chiếc mền vá chùm vá đụp lại, khói mịt mù, nhưng đó là không gian riêng của chúng nó
Lớp 9, nhà nó có được cái máy cát-sét Philips hai hộc băng âm thanh Xì-te-ri-ô, có thể thu âm, thế là thỉnh thoảng nhà vắng người, nó và con em leo lên gác, thằng anh đàn, con em hát, thu băng để rồi tự sướng giọng mình với cuốn băng Sony HF nhão nhẹt vì thu đi thu lại cả chục lần
Khuya khuya, đường phố Sài Gòn chẳng còn ai, thỉnh thoảng kẻo kẹt vài bác xích lô, dăm ba ông đấm bóp giác hơi, vài thằng nhỏ lóc cóc hai miếng tre PR hủ tíu gõ, nằm trên gác xép thả hồn theo mấy bản bolero, trời đêm, trằn trọc vỗ giấc, bên ngoài trời đen kịt, đen như tương lai mịt mù chờ đón nó phía trước.
...............................................
(Hôm nay, ngồi đây, với biết bao biến cố trong cuộc đời đang dồn dập, nước mắt cứ chực trào nhưng mắt ráo hoảnh, thinh lặng, chẳng nói được gì, chẳng biết nên cười hay nên khóc. )

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này