KHI TA KHÔNG CÒN TRẺ ...ta thường trầm mình trong bình yên, chẳng phải ta thích cô đơn, chỉ bởi ta chọn cô đơn để được lặng là chính mình.
Khi ta không còn trẻ...ta biết được rằng, có những điều không biết trân trọng sẽ mất đi, tuy nhiên đôi khi,...có những chuyện rõ ràng rất trân trọng thì cũng không tài nào giữ được.
Khi ta không còn trẻ...ta khó khăn khi quyết định làm gì, nhớ hay quên, bước tiếp hay dừng lại, buông bỏ hay giữ mãi.
Khi ta không còn trẻ...tình yêu với ta đã chẳng còn là tất cả, cuộc đời ta san sẻ,...một phần cho tình yêu,...một phần cho công việc,...một phần cho gia đình và,...một phần cho chính bản thân mình.
Khi ta không còn trẻ...ta hiểu rằng, trao đi yêu thương không phải lúc nào cũng sẽ nhận về yêu thương,...sẽ có thể lắm chứ chỉ một mình ta cô độc.
Khi ta không còn trẻ...ta hiểu rằng, không phải cứ đối đãi với người bằng chân tâm thì sẽ nhận lại được từ người tấm chân tình.
Khi ta không còn trẻ...ta nghiệm được rằng, số phận ta không bao giờ kết chặt được với người quyết tâm bỏ ta đi, không phải vì họ xấu, chỉ đơn giản là họ đã kết thúc vai trò của họ trong cuộc đời ta.
Khi ta không còn trẻ...ta nhận ra, thật khó khăn để nhìn thấu lòng người.
Khi ta không còn trẻ...ta biết thản nhiên đón nhận những sóng gió cuộc đời như một phần số mệnh của con người.
Khi ta không còn trẻ...ta thừa hiểu, chắc gì sau cơn mưa trời sẽ sáng...
Chỉ là...KHI TA KHÔNG CÒN TRẺ...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này