Có những nỗi nhớ chẳng thể nào quên...
...có những bóng hình chẳng thể nào biến mất...
...có đi hết cả cuộc đời ta vẫn nhớ mãi những thứ tưởng chừng như đã quên lại luôn hiện hữu ở một góc nhỏ của con tim.
Như những cơn gió vô tư…
...ở nơi tận cùng nỗi nhớ…
.....bình yên…
.......như một chút gì đó an yên cho những ngày mưa ít nắng…
.........cho ta,
...........và cho người…
....................................................................
Nơi TẬN CÙNG NỖI NHỚ có là nỗi buồn...
....................................................................
...Ôi chẳng có dòng sông mà biển nào ngăn cách,....mà sao...mà sao...???
(Lảm nhảm...lảm nhảm Nỗi nhớ-Phú Quang)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này