LẬP ĐÔNG
Sài Gòn rồi cũng vào đông, những cơn mưa bắt đầu khi sáng sớm lúc giấc nồng đang thấm đẫm giấc mơ đẹp, những giọt nước mưa tuôn rào rào trên mái tôn nhà hàng xóm tạo nên âm thanh khó tả. 
Mỗi khi mùa đông đến, luôn tự thấy mọi hành động của mình trở nên chậm chạp, lười biếng, chỉ có suy nghĩ là nhiều hơn, một cơn gió rít qua ô cửa sổ, hay chỉ đơn giản là một khoảng trời xám xịt cũng khiến lòng bâng quơ xao động. 
Cuộc sống thực tại vẫn vận động như mọi ngày, chỉ là lòng mình chùng lại khi biết rằng hết mùa đông tức là lại hết một năm. Thời gian cứ vùn vụt trôi, những điều mình làm được thì ít ỏi, mà những khát khao thì cứ cạn dần theo những lo toan đời thường chật vật.
Một mình, chiêm nghiệm những gì đã từng qua, từng trải,... cuộc sống, vốn dĩ là một vòng tuần hoàn, có người lo lắng cho ta, ta lại lo lắng cho người khác, có người làm tổn thương ta, ta lại làm tổn thương người khác. Có những người trở nên gắn bó hơn, cũng có những người ngày càng phai mờ hình bóng. Buồn vui, nhớ quên, khổ đau, hạnh phúc, suy cho cùng cũng chẳng có gì đáng sợ, bởi... cuối cùng điều quan trọng nhất mình nhận ra rằng, dù mình là ai, dù ta thế nào đi chăng nữa, vẫn có ai đó yêu thương, và ta,... vẫn cần cho ai đó.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này