Mươi tư…
Tuổi chả xấu cũng chả đẹp, chẳng còn sáng lại quần là áo lượt nhào ra đường đón nắng bụi, gió ào…chẳng còn nghênh đời, thích cười khóc trong mưa nắng…chẳng còn nghiêng đầu, chọn một góc gương mặt nhìn được nhất rồi chụp lại, chỉnh cho mờ mờ ảo ảo, úp lên fB nhận vài chục lượt like.
Những buổi sáng mươi tư nhàn rỗi, nằm dài nghe tiếng thời gian gõ nhịp lọc cọc, có con chim nhào ra cúc cu là biết đã sống thêm sáu mươi phút cuộc đời vô nghĩa.
Những buổi trưa mươi tư ngồi quán sóng sánh café, sóng sánh nỗi nhớ chẳng biết nhớ ai, sóng sánh nhìn đời oằn người ngoài kia, nhìn người ta chơi trốn tìm cùng nắng... thấy đời hối hả trôi vèo khi chỉ mình ta chậm bước…bận rộn, lộc cộc gõ những từ vô nghĩa bằng cái laptop hai ba năm chinh chiến cùng nhau,thấy phím muốn bung, thương đời…rồi khi nào bung bê như phím ?
Những buổi chiều mươi tư chạng vạng, ráng chạy theo chút nắng cuối ngày đang bỏ trốn màn đêm…thấy đời mong manh quá…đưa tay níu nắng, giọt rớt trong lòng, lu mờ dần…mờ dần…thấy đời cũng thế dần mờ lu
Mươi tư…hay ra ban công hút thuốc, thấy đời chấp chới...chấp chới vô tận…nhìn người đi vàng vọt dưới kia, hỏi rằng người nào sống, người nào chết…cứ bước trong đêm, chân rảo bước về miền vô định, có khi ngày mai, một trong số họ chẳng còn thức dậy nhìn mặt trời, nhưng, đêm nay…chân vẫn cứ bước đều như đám lá vàng rơi xuống từng nhịp…từng nhịp…
Đưa tay níu gió đêm, mát rượi…thấy sẵn sàng để rơi…nghĩ, rơi xuống có chết…rồi lại nghĩ, có chắc mình đang sống ?
Mươi tư…bỏ công việc nhàm chán để theo đuổi đam mê…nhìn người ta quây quần trong cơm áo gạo tiền cười khinh bỉ, đời không đam mê, sống chi cho hoài phí…nhìn lại, thấy sống bản thân đeo đuổi đam mê để đến khi trong túi còn được vài chục ngàn, chẳng dám vào quán gọi ly cà phê sang trọng, thử hỏi không tiền, sống được sao ?... Người cười ta điên ư ?...Ta cười người quá tỉnh.
Mươi tư.. thường cô đơn ngay khi đang ngồi giữa đám đông nhiều người...nói, cười như một thói quen khó bỏ…có thể an ủi người, nhưng chẳng thể làm bản thân hết buồn…có thể cho lời khuyên, nhưng mình thường bế tắc…có thể chọc cười người khác, nhưng chẳng thể mua vui cho chính mình…thế thì đành lủi thủi một mình một ngựa sắt cô độc.
Và như thế...như thế, mươi tư chìm vào những cơn mộng sớm mai…ngày mai ấy, mặt trời sẽ mọc, người ta sẽ thở, chó sẽ vẫn sủa , mèo vẫn meo meo….mươi tư lại sống, lại cười nốt những ngày mươi tư nắng chao nghiêng tìm bến đậu.
Mươi tư, chưa phải già để chín chắn, nhưng cũng không còn trẻ trung, vô tư lự…vì vậy mà những ngày mươi tư, lòng thường hoang hoải lắm.
(Viết cho tuổi bốn tư)
Nhận xét
Đăng nhận xét