Mong lắm một giấc ngủ mà ngày mai kia, khi thức dậy, Con quên sạch những kí ức của ngày cũ, những năm tháng Con đã qua, những chặng đường Con đã đi, cuộc đời mà Con đã sống, để Con được thả rông phần con trong cơ thể của mình...
Bố hỏi : “để làm gì vậy Con ?”. 
“Để Con chẳng còn bị những ký ức xưa cũ quay cuồng,...để những lần thoáng qua âm điệu cũ là những lần mà kí ức ngày xưa không còn đập vàohành hạ trí não Con nữa....” 
“Trời Sài Gòn nắng gắt, sao lòng Con lạnh lẽo đến thế”
“Ngày mai kia, con đò nào sẽ đưa kí ức của Con vào miền quên lãng ?”...
Mong chờ một ngày nào đó...khi Bố thức dậy, Con chỉ xin một giọt nước mắt khóc vì Con, giọt nước mắt đong cho đầy chén canh của cuộc đời mà Con đã bước...Bố ơiiiii... 😞 
................ Ngày xưa ơi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này