PHÍA SAU ÁNH HÀO QUANG
Nếu tình bạn được đo bằng khoảng thời gian mà hai con người ở bên cạnh nhau thì Bố là bạn của Con cả đời, ngay cả lúc khó khăn nhất của Con và giây phút sinh tử của Bố, là người không hoàn hảo, nhưng yêu Con theo cách hoàn hảo nhất của Bố, dù Con đã lớn, nhưng trong mắt của Người, Con vẫn là đứa trẻ chập chững lên hai lên ba, vẫn theo dõi từng bước chân Con trên đường đời.
Người đàn ông ấy chưa bao giờ xoa đầu và nói lời yêu thương Con, nhưng sẵn sàng hi sinh tất cả vì Con, người đàn ông ấy không cần Con phải làm gì cho mình cả, chỉ cần Con bình an mà lớn lên, rồi có một cuộc sống thật hạnh phúc. Nhưng dường như đôi lúc Con quên mất, ai rồi cũng phải già đi, thời gian không bỏ qua một ai. Con chưa bao giờ thử một lần nhìn xem Con đã cao hơn Bố mình bao nhiêu, nhìn xem mái đầu của Bố bao nhiêu sợi bạc, dõi theo bóng lưng nay đã nhỏ bé hơn rất nhiều của Bố
Phía sau ánh hào quang chung quanh Con, là sự lam lũ của Bố Mẹ, những ngày này, Con luôn thầm cám ơn Bố, người đã luôn theo sát, che chở cho Con trên mọi quãng đường đời đã qua, bởi...dù Con giỏi giang hay Con khờ dại, Con điển trai hay Con xấu xí, Con giàu sang hay Con nghèo khổ, thì Con vẫn tin rằng, có một người đàn ông sẽ vì Con mà sẵn sàng hi sinh tất cả, sẵn sàng đánh đổi mọi thứ của cuộc đời chỉ để mong cho Con được bình yên, người đàn ông đó có tên là "Bố".
Con nhớ như in lần to tiếng với Bố gần đây nhất, nhưng Con chẳng thể nhớ được lần cuối Con cảm động vì những việc Bố làm cho Con, hay là vì tình yêu của Bố dành cho Con luôn to lớn và hiện hữu đến mức Con coi nó là hiển nhiên và không buồn để ý.
Bố và Con, có thể rất lâu rồi không được gặp nhau, nhưng Bố mãi mãi là Bố, dù có thể màu tóc, làn da đã nhuốm màu năm tháng...ai rồi cũng khác, chỉ có Bố và tình thương của Bố dành cho Con chẳng bao giờ đổi thay.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này