NỢ EM CẢ KIẾP NGƯỜI
Anh nhớ lắm bầu không khí lành lạnh của mùa cũ năm nào, ngày đó cảm giác như có em đang nhìn anh với ánh mắt yêu thương và bây giờ vẫn thế, anh biết lắm cái “nhân – quả”…có làm có chịu…thà đừng làm gì để lương tâm có lỗi để bây giờ cái giá phải trả là cay đắng…thì thôi…chấp nhận những đắng cay - là một bài học để đời cho cuộc sống…rồi sẽ khôn ra với những vùi dập của đường đời.
- Thì thôi…tai tiếng có nghĩa lý gì so với một kiếp người đau khổ…rồi ai cũng phải trải qua.
- Thì thôi… đừng đau nữa…vết thương nào chẳng nhức nhối…tha thứ và bao dung, mở rộng lòng mình… thanh thản hơn nhiều em nhỉ.
... anh nợ em một tương lai hứa hẹn
,... anh nợ em tuổi thanh xuân
,... anh nợ em một tình yêu thầm lặng
,... anh nợ em một nụ cười, nợ em nụ cười hạnh phúc, bao năm qua, em chỉ nhận được toàn nước mắt, cuộc đời này anh đã “ lấy đi” của em quá nhiều …và để bây giờ...thứ anh nợ em...chắc anh chẳng trả được
Người ta nói tình yêu là cuộc chơi của một số người, nhưng với em là cả cuộc đời. Vòng tay anh tuy rộng lớn nhưng lại rất đỗi nhỏ bé trước giông bão cuộc đời, làm sao che chở cho em ?
Trải lòng mình theo trang viết này để tìm thanh thản, anh phì cười khi nhớ lại câu nói của người bạn "Trên đời này tao sợ nhất người tốt”…có lẽ vậy, nếu như không gặp được người như em, có lẽ anh đã chẳng phải mang nợ cả kiếp người.
Còn anh,
...nợ em một chữ “Tình”
.....dở dang
.......không đầu không cuối
.........để em bơ vơ
...........giữa cuộc đời đen bạc.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này