Có những ngày mệt nhoài, ta bỗng dưng thảng thốt với những câu hỏi, tại sao ta phải cố gắng ?, ta cố gắng vì điều gì ?, tại sao ta phải đổ hết thời gian cho những mục tiêu, dằn vặt nó, dày vò nó bởi những đắn đo, bất an đời thường mà không tận hưởng đúng nghĩa cuộc đời ?.
Có những ngày chẳng còn thiết tha những điều lâu nay vẫn đeo đuổi, hay vì quá mệt mỏi đến nỗi chỉ muốn buông xuôi…nghĩa là tâm cứ lặng, chân từ chối nghe theo lý trí,…chỉ muốn trốn chạy, chỉ muốn tìm cách để bước qua mọi thứ nặng nề như gánh nặng, trách nhiệm, có thể vứt mọi thứ sau lưng mà chạy, mà bay, mà thoát khỏi vòng vây của những hỉ nộ ái ố đời người.
Có những ngày như thế, có nghĩa là…chỉ đơn giản muốn được quanh quẩn cho qua ngày đoạn tháng, thả trôi cho lá bài số phận...miễn là chẳng cần phải suy tính, miễn là run rủi đời mình theo con nước miền cô đơn.
……………………
“Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời điên loạn ?
Ai, hôn lên mắt ta, chở che ta nửa kiếp lênh đênh ?”
Có những ngày chẳng còn thiết tha những điều lâu nay vẫn đeo đuổi, hay vì quá mệt mỏi đến nỗi chỉ muốn buông xuôi…nghĩa là tâm cứ lặng, chân từ chối nghe theo lý trí,…chỉ muốn trốn chạy, chỉ muốn tìm cách để bước qua mọi thứ nặng nề như gánh nặng, trách nhiệm, có thể vứt mọi thứ sau lưng mà chạy, mà bay, mà thoát khỏi vòng vây của những hỉ nộ ái ố đời người.
Có những ngày như thế, có nghĩa là…chỉ đơn giản muốn được quanh quẩn cho qua ngày đoạn tháng, thả trôi cho lá bài số phận...miễn là chẳng cần phải suy tính, miễn là run rủi đời mình theo con nước miền cô đơn.
……………………
“Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời điên loạn ?
Ai, hôn lên mắt ta, chở che ta nửa kiếp lênh đênh ?”
Nhận xét
Đăng nhận xét