BÓNG, HÌNH VÀ 362 NỖI NHỚ KHÔNG TÊN.
Cuộc đời đó, đôi khi lỡ hẹn một lần, để gặp lần tới, có lẽ phải chờ đến trăm năm....................
Cô, một người vô hình, nhưng yêu Anh, và tất cả những thứ thuộc về Anh. Giữa Anh và Cô là một rào cản định kiến vô hình, Cô chỉ có thể thổn thức, yêu Anh qua khe khẽ lời hát tuyệt vọng của Mỹ Nhân Ngư ru ngủ chàng hoàng tử.
Anh, một thực tại hiển hiện giữa mọi người sống động, hình bóng của người vô hình nào đó vẫn lởn vởn trong đầu óc anh trong những lúc mụ mị, đôi lần, mơ hồ anh nghe trong gió những lời yêu đến từ nơi thật sâu...thẳm...tận cùng đáy con tim.
....................
Với Cô, tình yêu vốn dĩ là sự sở hữu và ích kỉ đến hoang tưởng...
Với Cô, hạnh phúc cũng vô hình như bản thể, và khi nó tìm đến với Anh, Cô cảm dư vị hạnh phúc ấy cho riêng mình.
Với Anh, tình yêu chìm lẫn trong cuộc săn tìm cuộc đời.
Với Anh, đôi lúc, có những khoảng khắc sống cho riêng mình, trong mơ hồ, anh vẫn lờ mờ hình bóng ai đó, khe khẽ...khe khẽ ru hồn anh vào cõi không tên, dìu anh chìm khuất sau rặng sống hư ảo.
....................
Cuộc đời đó…có là hữu hạn
Cuộc đời đó…có bao nhiêu lần mười năm, chớp mắt trôi qua đã mất thêm nửa quãng thanh xuân còn lại...
Cuộc đời đó...cứ ngỡ thoáng qua, nhưng lại đọng một giọt đắng, thật sâu lắng, tận tâm khảm của hình và bóng...chong chơi...chong chơi...tận cuối đời
Nhận xét
Đăng nhận xét