ẨN SAU NỤ CƯỜI CỦA HỌ LÀ CÂU CHUYỆN MÀ CHẲNG BAO GIỜ BẠN HIỂU
Có một ngày, có những thứ đã từng, có những người đã gặp, có những tình đã yêu... mọi thứ xoay ngang rồi thi nhau va vào kí ức..., trưởng thành,…ta học được cách giấu nỗi buồn vào trong...
…trưởng thành, ai ai cũng trải qua biết bao bài học...vui có, buồn có, tổn thương có và trái tim chẳng thể nào tránh khỏi những vết trầy xước...
…trưởng thành, ta dễ buồn vì những điều đã cũ, cũng bởi...ta tiếc chính mình của những ngày xưa. Cuộc đời vốn có những cái giật mình chỉ để...ta lớn lên, và cũng để nhận ra...ta đã từng là một kẻ nhẫn tâm nhưng đầy cô độc,..
Suy cho cùng, nỗi buồn cũng chẳng có gì xấu, có buồn ta mới biết trân quý niềm vui, có buồn ta mới hiểu được giá trị cuộc đời…chỉ có điều, nỗi buồn lớn nhanh quá, choán nhiều chỗ quá, choán hết chỗ của niềm vui…mà niềm vui thì ít quá, nhỏ nhoi quá, làm sao đủ sức toả sáng cho cuộc đời này.
Tưởng đâu, con người chỉ say rượu, say nắng hay say tình, hoá ra ta còn say cả nỗi buồn,...bên nhau chưa chắc sẽ trọn vẹn, nhưng xa nhau chắc chắn sẽ cô đơn.
.................
(Ảnh chụp tại Bảo Tàng Việt Nam)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này