GÃ.
Cơn mưa ào qua con hẻm giữa khuya...bật dậy...cô đơn trong đêm vắng, ra ngoài ban công của căn nhà cũ, châm điếu thuốc, rít hơi dài, đóm thuốc loé lên, rồi lịm dần...lịm dần trong đêm vắng.
Tự hỏi lòng, đời mình có ngắn như điếu thuốc, có loé sáng khi cơn gió lướt qua rồi lịm dần đến khi kết thúc, chỉ còn tàn thuốc bay vào hư không.
Tự hỏi lòng, cuộc đời bao la rộng lớn, bản thân còn trăm nỗi buồn lo, ngàn nỗi muộn phiền, thì thân này cũng chỉ là cát bụi.
Rít một hơi thuốc, gạt tàn tro, gạt những suy nghĩ miên man, trở về thực tại...chỉ mong rằng đôi tay này nắm giữ được những cơ hội đến với mình...
...chỉ mong rằng đôi tay này ôm trọn được những tình thân...
...chỉ mong rằng đôi chân này còn trụ vững với thời gian mà bước qua được những cạm bẫy của cuộc đời...
...chỉ mong rằng đôi mắt này còn nhìn rõ được đúng sai...
...chỉ mong rằng con tim này còn sắt đá, còn chịu đựng được sự tàn phai của cuộc đời.
Cơn mưa ào qua con hẻm giữa khuya...bật dậy...cô đơn trong đêm vắng, ra ngoài ban công của căn nhà cũ, châm điếu thuốc, rít hơi dài, đóm thuốc loé lên, rồi lịm dần...lịm dần trong đêm vắng.
Tự hỏi lòng, đời mình có ngắn như điếu thuốc, có loé sáng khi cơn gió lướt qua rồi lịm dần đến khi kết thúc, chỉ còn tàn thuốc bay vào hư không.
Tự hỏi lòng, cuộc đời bao la rộng lớn, bản thân còn trăm nỗi buồn lo, ngàn nỗi muộn phiền, thì thân này cũng chỉ là cát bụi.
Rít một hơi thuốc, gạt tàn tro, gạt những suy nghĩ miên man, trở về thực tại...chỉ mong rằng đôi tay này nắm giữ được những cơ hội đến với mình...
...chỉ mong rằng đôi tay này ôm trọn được những tình thân...
...chỉ mong rằng đôi chân này còn trụ vững với thời gian mà bước qua được những cạm bẫy của cuộc đời...
...chỉ mong rằng đôi mắt này còn nhìn rõ được đúng sai...
...chỉ mong rằng con tim này còn sắt đá, còn chịu đựng được sự tàn phai của cuộc đời.

Nhận xét
Đăng nhận xét