Nhân gian thuật lại rằng :
“Sau khi chết, qua cầu Nại Hà, đừng dừng lại mà uống chén canh Mạnh Bà, để kiếp sau còn nhớ, để kiếp sau còn mãi...đi tìm”.
….………………..
TAM SINH THẠCH
Qua khỏi Quỷ Môn Quan, đường Hoàng Tuyền hôm ấy trở buồn, thảm hoa Bỉ Ngạn đỏ thẫm chẳng làm đẹp lòng đoàn người dài đằng đẵng lầm lũi tiến về cầu Nại Hà, dòng Vong Xuyên hôm ấy nước chảy xiết, u uất bao vong hồn người đi…ngồi nghỉ bên tảng Tam Sinh trước cổng đình Mạnh Bà, chờ đến lượt nhấp chén đắng cuối cuộc đời, được dịp nhìn lại xuyên suốt kiếp tạm nhân gian, nuốt trọn những giọt nước mắt của kiếp nhân sinh.
Chuyện kể rằng Vong Xuyên Hà hôm ấy cũng như mọi ngày, nước một màu đỏ như máu, bên trong nhung nhúc những cô hồn dã quỷ không được đầu thai, những trận gió tanh hôi tạt thẳng vào mặt.
CHÉN CANH MẠNH BÀ.
Để có kiếp sau gặp lại người thương, có kẻ chẳng màng chén canh Mạnh Bà, mà chấp nhận nhảy vào Vong Xuyên hà bao đau đớn, đợi đủ nghìn năm để được đầu thai.
Chuyện kể rằng hôm ấy có người nữ,…đã khước từ chén canh mà Mạnh Bà trao, đau lòng thay, khi từ chối, bước lên Vọng Hương đài để nhìn lại nhân gian lần sau chót, nàng tận mắt chứng kiến người mình yêu đã vội quên lời ước hẹn...mang bao buồn đau, quay gót hài trở lại, gặp Mạnh Bà lần nữa những tưởng nàng sẽ uống cạn để quên đi thế thái nhân tình mà bước vào cõi Âm Tào Địa Phủ,...cầm lấy bát, lòng bộn bề suy nghĩ, bỗng nàng hất cả bát canh xuống dòng Vong Xuyên, vụt chạy qua cầu Nại Hà…“ĐỪNG, đừng Con ơiiiii... !” - Mạnh Bà thảng thốt hét lên, nhưng...đã quá muộn, nàng chạy lên chiếc cầu hình cầu vồng…bao cô hồn dã quỷ chực chờ cướp nàng xuống dòng Vong Xuyên…cả hình hài rơi xuống, nhưng đôi môi vẫn nở nụ cười...một giọt lệ trong suốt, rơi trong không trung...thân hình nhỏ bé của nàng bị dòng nước đục ngầu một màu máu nuốt trọn…
….………………..
"Tóc mai sợ vắn sợi dài
Lấy nhau chẳng đặng...thương hoài ngàn năm"
….………………..
(Viết theo lời thuật lại của một con ngạ quỷ sống vất vưởng bên dòng Quên Lãng)
“Sau khi chết, qua cầu Nại Hà, đừng dừng lại mà uống chén canh Mạnh Bà, để kiếp sau còn nhớ, để kiếp sau còn mãi...đi tìm”.
….………………..
TAM SINH THẠCH
Qua khỏi Quỷ Môn Quan, đường Hoàng Tuyền hôm ấy trở buồn, thảm hoa Bỉ Ngạn đỏ thẫm chẳng làm đẹp lòng đoàn người dài đằng đẵng lầm lũi tiến về cầu Nại Hà, dòng Vong Xuyên hôm ấy nước chảy xiết, u uất bao vong hồn người đi…ngồi nghỉ bên tảng Tam Sinh trước cổng đình Mạnh Bà, chờ đến lượt nhấp chén đắng cuối cuộc đời, được dịp nhìn lại xuyên suốt kiếp tạm nhân gian, nuốt trọn những giọt nước mắt của kiếp nhân sinh.
Chuyện kể rằng Vong Xuyên Hà hôm ấy cũng như mọi ngày, nước một màu đỏ như máu, bên trong nhung nhúc những cô hồn dã quỷ không được đầu thai, những trận gió tanh hôi tạt thẳng vào mặt.
CHÉN CANH MẠNH BÀ.
Để có kiếp sau gặp lại người thương, có kẻ chẳng màng chén canh Mạnh Bà, mà chấp nhận nhảy vào Vong Xuyên hà bao đau đớn, đợi đủ nghìn năm để được đầu thai.
Chuyện kể rằng hôm ấy có người nữ,…đã khước từ chén canh mà Mạnh Bà trao, đau lòng thay, khi từ chối, bước lên Vọng Hương đài để nhìn lại nhân gian lần sau chót, nàng tận mắt chứng kiến người mình yêu đã vội quên lời ước hẹn...mang bao buồn đau, quay gót hài trở lại, gặp Mạnh Bà lần nữa những tưởng nàng sẽ uống cạn để quên đi thế thái nhân tình mà bước vào cõi Âm Tào Địa Phủ,...cầm lấy bát, lòng bộn bề suy nghĩ, bỗng nàng hất cả bát canh xuống dòng Vong Xuyên, vụt chạy qua cầu Nại Hà…“ĐỪNG, đừng Con ơiiiii... !” - Mạnh Bà thảng thốt hét lên, nhưng...đã quá muộn, nàng chạy lên chiếc cầu hình cầu vồng…bao cô hồn dã quỷ chực chờ cướp nàng xuống dòng Vong Xuyên…cả hình hài rơi xuống, nhưng đôi môi vẫn nở nụ cười...một giọt lệ trong suốt, rơi trong không trung...thân hình nhỏ bé của nàng bị dòng nước đục ngầu một màu máu nuốt trọn…
….………………..
"Tóc mai sợ vắn sợi dài
Lấy nhau chẳng đặng...thương hoài ngàn năm"
….………………..
(Viết theo lời thuật lại của một con ngạ quỷ sống vất vưởng bên dòng Quên Lãng)
Nhận xét
Đăng nhận xét